Thứ Năm, 26 tháng 10, 2017

Tiếng quê choa

Tiếng nhà choa bay nạ !
Võ Thiên Thu đã thêm 2 ảnh mới.
1 giờ ·
Con trâu thì gọi “con tru”
Con dâu thì gọi “con du” trong nhà
“Mấn” là “váy”, “ngái” là “xa”
“Đi mô?” để hỏi ai là “đi đâu? ”
“Nác su” ý nói “nước sâu”
“Trấy bù” để gọi “quả bầu” đấy nha
“Gác bếp” thì gọi là “tra”
“Lông cơn” thực chất đó là “trồng cây”
“Ra sân” thì nói “ra cươi”
“Đi nhởi” ý nói “đi chơi” ấy mà
“Chúng tao” thì nói là “choa”
“Các bạn”, thân mật gọi là “bọn bay”
“Tê” là “kia”, “ni” là “này”
“Mi” “mần” ý nói là “mày” “làm” thôi
“Chộ” là “thấy”, “nhác” là “lười”
“Mắm tôm” cứ gọi “ruốc bôi” đúng liền
“Đọi” là “bát”, ”nôốc” là “thuyền”
“Khủy chân” đích thị có tên “lặc lè”
“Đàng” là “đường”, “đấy” là “tè”
“Thế thôi” thì nói “rứa hè” là xong
“Rừng” là “rú”,“rào” là “sông”
“Ngá khu” tức thị “ngứa mông” thật rồi
“Mơ” là “mớ”, “thúi” là “hôi”
“Nỏ nhởi” ý nói “không chơi” đó mà
“Tê” là “kia, “tề” là “kìa”
“Cái môi” tên gọi “cái thìa” đó em
“Đánh nhau” – “đập chắc” nhớ liền
“Ra răng” là muốn hỏi em “thế nào”
“Ả” là “chị”, “tau” là “tao”
“Rứa” là “thế”, “răng” là “sao” đó mà
“Bổ” là “ngã”, “mả” là “mồ”
“Lọi cẳng” để nói đó là “duỗi chân”
Vải “đen” ắt hẳn vải “thâm”
”Trụt quỳn” ý nói “tụt quần” thế thôi
“Dốc” là “trôộc”, “đôộng” là “đồi”
“Mui” là để chỉ cái “môi” trước mồm
“Đầu” là “trôốc”, “hun” là “hôn”
“Ló” chưa hết là “Lúa” còn đấy em
“Ngượng ” là “rầy” “thích” là “sèm”
Ai hỏi đến “lả” thì châm “lửa” liền
“Nỏ” là “không” nhé đừng quên
“Lá trù” chính xác là tên “lá trầu”
“Mắc” là “bận”, “mô” là “đâu”
“Ăn nể” , “ăn vã” như nhau cả mà
Có người gọi “bọ” là “cha”
“Nương” là “vườn”, “rẫy” gọi là “nương” thôi
“Bù rợ” “bí đỏ” đúng rồi
“Nước chè” quê bạn, quê tôi “nác chè”
“Nướng” là phải “náng” đó nghe
Gọi mang lọ “mói” thì bê “muối” liền
Trốc cúi” là “đầu gối” chân
Nói “đài” múc nước phải cầm “gầu” ngay
“Chủi” là cái “chổi” đây này
Nói “rờ” thì cứ đưa tay mà “sờ”
“Lúc này” tạm nói là “dừ”
“Luộc kỹ gốc” nhé, “Loọc nhừ côộc” nha,
“Con ga” để chỉ “con gà”
“Con bê” choa nói đó là “con me”
“Con suối” cứ gọi là “khe”
”Châu chấu” ngoài đó, ở quê “cào cào”
“Hồ” nước được gọi là “bàu”
“Cá quả” cứ gọi “cá tràu” không sai
“Con người” thì nói “Con ngài”
”Cù cu” tên gọi của loài “bồ câu”
“tối” nói “túi”, “túi” nói “bâu”
“Con sâu” có chỗ gọi “trâu” thật mà
“Hổ bắt” thì nói “khái tha”
“Muỗi”, “giòi” thì gọi đó là “mọi”, “troi”
“Con ruồi” thì nói “Con ròi”
Bắt “tôi” “Nhúng” đít thì “tui” “trụng” quần
“Con giun” phải nói “Con trùn”
“Với chắc” có nghĩa là cùng “với nhau”
“Lộ mô” có nghĩa “chỗ nào”
Nói “vo trôốc” là “gội đầu” đó em
“Gạo” thì gọi “gấu” đừng quên
Ai nói đến “trự” nhớ liền “chữ” ngay
”Chạc” là để chỉ cái “dây”
Nói đi “đâm” gạo hiểu ngay “giã” rồi
Cả anh, em mẹ tới chơi
Đều chào là “cụ” thế thôi em ờ
“Sạu” thì phải hiểu là “ngô”
”O” là bác gái và “cô” đó mà
“Mẹ chồng” vẫn gọi “mụ gia”
“Ràn tru” phải hiểu đó là “chuồng trâu”
“Ròi bu” ý nói “ruồi bâu”
Hỏi nơi “rửa bát” là đâu “lộ chồ”
Gọi “vợ” là “gấy”nhớ cho
Nói “Nhôông” ắt hẳn chính là “chồng” thôi
“Dao khoắm” là “rạ” đúng rồi
Bảo đi lấy “toóc” thì lôi “rạ” về
“Ruộng” là gọi “roọng” đó nghe
“Anh nha” cứ nói “eng hè” là xong
“Suôn” là “thẳng”, “ngoẹo” là “cong”
“Nỏ mần răng cả” là “không việc gì”
“Gõ đầu” là “trọi trốc” mi
“Kệ tau” ý nói làm gì “mặc tôi”
“Trúp vả” để chỉ cái “đùi”
“Ả nậy” – “chị lớn” biết rồi chứ em,
“Ngong” là “ nhìn”, “coi” là “xem”
“Mệ va” – “chị ấy” mong em chớ cười
“Lớn” thì nói “nậy” thế thôi
“Lõi” ngô, lõi mít nói “cồi” đừng lo
“Cây cọ” choa nói “cơn tro”
Gọi “tắn”, gọi “tít” “rắn” bò “rết” ra
“Mạo” là cái “mũ” đó nha
Trong đó từ “rạc” nghĩa là “xác xơ”
“Anh” là “eng”, “cô” là “O”
“Mun” trong bếp củi là “tro bếp” mà…
còn nữa đồ ẹ .....?

Thứ Bảy, 14 tháng 1, 2017

Bài góp nhặt


Chúc mừng sinh nhật Ngọc Mai
Quen em qua cái a còng
Đọc thơ em viết , đem lòng yêu thương
Hỡi ôi cái kiếp dặm trường
Hẹn em kiếp tới , tìm đường yêu thương !



Tuổi già sức yếu thường tình
Giữa chừng choáng váng nên rinh vô viền
Cái đầu như ai đóng đinh
Cho nên tôi tôi phải nằm ình ra đây




Thế là qua cơn đau đầu
Nhưng mà nó vẫn âu sầu mệt ghê
Người thì lúc tỉnh lúc mê
Xin trời báo tru7o72c ngày về với tổ tiên
Trong hình ảnh có thể có: 1 người, ảnh tự sướng, cận cảnh và trong nhà



Đêm nay mình không ngủ
Ngày mai mình ngủ bù
Lấy ipac tít mù
Làm câu đối trưng chơi !
Không có văn bản thay thế tự động nào.

Khanh Pham 

Nhìn em cặp mắt sầu tư
Có hay lãnh đạo lại hư tính rồi ?
Nhìn em thương quá đi thôi

Lãnh đạo lơ đãng bỏ rơi em à ?
Em ơi cứ đừng buồn mà
Vui lên anh đón về nhà với anh ?

Thứ Sáu, 13 tháng 1, 2017

Thơ lượm lặt đã qua

Tặng các o xứ nghệ ở hà nội
Gấy thanh chương một lâu một sỏi
Ở trựa đô thành ai nói gấy quê ?
Guốc nhót , mấn cụt nhòm oai ghê
Rứa mới biết gấy choa nọ thua chi bây mô nạ !
Ra sống thủ đô trước choa còn lạ
Nói bây dừ , nhiều đứa xách dép thua choa ?
Chỉ có nỗi cấy dọng choa hơi ngoa
Nói trọ trẹ đố cả làng bay dịch
Có ngài nói ngôn ngữ nhà choa cha đẻ tiếng nhật
Ra hà nội từ ga si có biết chi mô mồ
Có ngài nói choa đẻ ra nác liên xô
Rút chi rút mãi không ra răng hề
Tiếng tàu cũng giống tiếng ở quê
Ơ anh đị , bác cu tối ni sang uống nác
Tui kệ chuyện bữa qua ra mạ Bác
Thấy ngài nằm yên nọ nói chi hề
Hay bác suy nghĩ , hay bác nhớ quê
Nhìn mà thấy răng thương bác rứa
Nhớ lại hồi mới ra ngú ngớ
Có hỏi đường họ cứ chi bâng quơ
Nghĩ lại mà thấy bực trong ngài như rứa
Bây giờ nghiệm thấy mình mọi bựa
Nói tiếng nước ngoài nên họ chỉ lung tung
Chứ có biết mình trọ trẹ tiếng miền trung !
Đến bây dừ choa uốn ba tấc lãi
Là bay nghe êm ngọt như mía lùi
Bựa qua đi siêu thị , sóc bing
Có chị nứ , nói tau sinh ở hà nội
Nghĩ trong ngài mà sao họ nói
Em ở phố lào , hà lội hở em ?
Nhen nhẹn lắm em trùa luôn một đạc
Nhà em gần năng bác
Đi vòng vòng ra ao hoàn kiếm đó chị ơi
Đang yên bình cảm thấy rối bời
À quên béng sổ một tràng thanh nhút
Qua truông bồn trụt một cấy đến nhà tui
Ra đây sống cũng thấy vui vui ...
Nhưng có lúc cũng buồn cũng tủi
Buổi chiều về nhớ mệ , nhớ cha
Không biết rét ri có ra rọng cấy mạ ?
Cấy mấy sào ló thu hoạch bao nhiêu ?
Cằm cụi sớm chiều phơi lưng cho nắng
Cho nên rứa quân đây loắng thoắng
Rủ đi ăn , đi nhậu tùm lum
Rồi hò hét , bia uống từng thùng
Mới một chút tính tiền mấy tạ ló
Hỡi bay ơi nghĩ về quê choa đó
Tương với cà , cắn chút nhút thanh chương
Thấy bay ăn , nghĩ về quê mà nhớ mà thương !
Nói thì nói rứa , choa đi ra mọi phương
Tính iêng hùng ai qua dân xứ nghệ
Về quê nghèo thì mặc kệ
Chớ đi ra choa nọ chịu thua ai
Ở nhà ăn sắn , nhai khoai
Chứ ra đây choa toàn chơi hảo hạng
Bây chơi được chớ chi choa không được ?
Bay chơi rượi tây , choa có rượi miền tây
Chỉ một vò , mười cái cần bay tha hồ nót
Choa rất ghét cấy trò cầm chai rót rót
Dưới đáy chen , nót nọ đã thèm ...
Hôm qua tau nhìn thấy một ả ăn kem
Ngoài tràng tiền , tau thấy là lạ
Cấy chi mà to dài như cục đá
Lại thấy bốc hơi , ả vừa mút vừa le
Cứ lăn tròn ,một hồi tròi ra một cái que
Choa nọ biết lân la đến hỏi
Ngài hà lội , kem tràng tiền làm từ ló mới ...
Rứa ngon không ? Nhiều tiền không rứa ?
Cũng làm liều theo quân hắn nửa
Mua xong rồi bỏ miệng thấy ra răng
Bay ơi hắn cứng cả hàm răng
Xong một hồi hắn tê hắn dại
Mần một lần là tau nhớ mãi ,
răng rụng rồi , chớ dại mà mút kem ..
Có một bữa hắn rớt vô ban đêm
Quân hà nội rủ tau đi phố chợ bên hàng bài
Cứ đi rông dải rông dài
Qua đến đoạn ăn đêm chợ đông xuân chi đó
Choa đi vòng vo , thấy 5 o rành sỏi
Tính tò mò cũng ngó cấy coi
Đứng xa xa , đèn lúc mờ lúc tỏ
Mắt lại kèm nhèm lúc rõ lúc không
Cha thằng cha ,rứa thật bực lòng
Thôi đánh liều đến gần vô để ngó
Thấy 5 o , trời đẻ hay răng
Da trắng , má thì hồng , ăn bận rành sang
Tưởng con nhà giàu đi ăn đêm ở phố
Tau cũng làm oai , kiếm ngồi một chộ
Để ngắm coi mấy ả ni mần chi
Lúc thì tiếng to , tiếng nhỏ thầm thì
Nhưng cố lắng biết quân ni gấy xứ nghệ
Chuyện lâu rồi bây giờ tui mới kể
Nhớ không tỏ tường nhưng kể mọi người nghe
Phát hiện ra một o gốc đô lương , mọi bựa bán chè
Cùng một o thanh văn mô đó
Nghe 2 o nứ nói như lời bay trong gió
Như họa mi hắn hót trong mưa
Còn một o nghi lộc quê dưới cửa lò
Giọng o nói như ngài hà lội
Tau cứ tưởng o từ trên trời rớt xuống
Như tiên giáng trần , điệu bộ công nương
Trông xa xa thì thật dễ thương
Nghe miệng líu lo như hát hò dưới rọng
Còn có o ngồi bên má hồng đỏ hửng
Không nói không rằng cứ thế ngồi chơi
Giữa một góc chợ đông xuân , một vùng trời
5 o như 5 con chim nhạn bay ơi
Răng mà sỏi , nó có chi chê được
Người quê choa đi ra mau bắt chước
Cái học đòi có lẹ nhất việt nam
Nhưng nghĩ lại cũng tội chi mà rứa
Nơi quê mình sống khổ suốt quanh năm
Khi ra phố cũng nên dành khoảnh khắc
Bù nơi quê những ngày khó nhọc trầm luân
Ăn nọ đủ , huống chi áo với quần
Thôi cũng một kiếp hồng quân cho hắn láo
Thương gấy quê tui ở nhà tần tảo
Ra phố phường cũng làm láo tí thôi
Chứ tui biết xong qua đó , tính tiền tiêu đứt rọt
Thương bố mệ ở nhà chắt chiu mấy tạ ló
Hắn rủ nhau véo có một đêm
Thương cha nhớ mệ đừng quên
Lâu lâu mần bựa ,đừng triền miên toi đời
Tui biết mấy o nọ phải học đòi
Nhưng mà sỹ diện. Mình ngài thủ đô ?
Còn nữa ...
Tiếp ... tháng 1 . 2016
Bữa tê về nghĩa đàn vô cờ đỏ
Nông trường xưa giải thể về làng quê
Đường vòng vèo nọ biết mô tê mà tìm
Hỏi thăm mãi o con gấy nhà có một gốc lim
Nay đã chuyển ra thị xã
Về đến gấy thái hòa mới là chuyện lạ
Con nhà ai mà sỏi rứa trời ơi
Cũng mắt bôi cấy chi xanh xanh đỏ đỏ
Má hồng hồng như mới sưởi trong bếp ra
Mà rành lạ móng chân tay nhiều màu lạ
Rành giống như phù thủy trong chuyện a ra đin
Đã lại rứa , mắt nguýt nọ thèm nhìn
Miệng meo méo ,nói rành ngoa bay ạ
Nhìn thật ra gấy nghĩa đàn xinh lạ
Từ trong cờ đỏ đến tận thái hòa
Chỉ một nội điêu với ngoa có nơi mô sánh được
Nói thì rứa cũng có phần châm chước
Ả mô ngoan thì như ả tấm ngày xưa
Còn trừ ra thì nọ phải vừa mô nạ
Mới bựa nứ tui về qua một ngày
Ra bờ ao sen , bên thị xạ
Gặp một đoàn o , nhảy bích bích chi hay quá
Đứng ngó hoài mà nọ thấy chán mô nạ
Nhảy chi chi mà có nhạc hay rứa hề
Tui cứ tưởng gấy nhà quê nọ biết nhảy
Đứng ngó hoài tui cũng khoái nhún nhún theo
Cũng lắc lắc nghe tiếng nhạc reo
Cứ vèo vèo , nghĩ răng mà hay như rứa .
Rời nghĩa đàn về quê nghĩa đồng một bựa
Thăm nơi sinh ra mình , và có tình với mấy đứa
Từ ngày còn nhỏ chơi với chắc còn nhớ nữa .
Đường thôn quê tui , nơi mô cũng rải nhựa
Nọ phải cởi tru đi xin lửa như mọi hồi
Cho nên rứa , gấy quê tui cũng thay đổi rồi
Đứa mô cũng sỏi , không thua chi quân nứ nạ
Cũng áo quần , cũng mô xờ đen mới lạ
Cũng bò , cũng bó , cũng tuyn
Cũng áo dài sắc cỡ tin tin
Đi xe dluyn , poro , mactin đời mới
Cũng giày , gốc cao nhót nhún nhảy
Đâu còn bà ba , guốc mộc như mọi khi
Thấy quê rứa mà mát rọt , mát gan quá
Thế vận hồi sinh cũng đến tận quê choa
Nhưng cấy dọng nghe bựa ni ngoa hơn mọi dạo
Cũng đổi thay uốn lưỡi nói có sao ?
Chứ mần răng , quốc trụt vứt bỏ ao
Nhưng chưa nhuyện một hồi tào lao
Tròi tiếng sẻ , tiếng sen bay ạ
Thôi thông củm , nọ có chi là lạ
Trọ trẹ quê tui vẫn dọng mẹ , dọng cha ...
Như tui đây 50 năm rời quê ở xứ lạ
Vẫn rặt là tiếng ới à , tiếng quê ta ...
Gặp các o cũng đậm đà tiếng nghệ
Rất chân tình , tiếng của mệ của cha
Bà con , con cái gần nhà
Nghe riết rồi quen , như là ngoại ngữ
Lâu lâu mà vắng ,chỉ cần vài bựa
Tiếng nghệ mô rồi chắc ổng về quê ?
Vắng vài hum , răng mà nhớ ông rứa ...ông hề ?
Tặng các o gấy đô lương 19.1.2016
Mọi dạo tui mê 2 ba ả đô lương
Cha mệ tui ngăn , trăm thứ đủ đường ?
Hỏi mần răng mà ra rứa nự
Cũng nhiều bựa , tức buồn cải cự
Răng , mần răng cấm đủ thứ rứa hề ?
Mi mà lấy gấy đô lương thì từ cha từ mệ !
Suy nghĩ hoài , nhiều khi mặc kệ ...
Càng thấy cha mệ buồn quá trời ơi
Buồn và thương xin cha mệ một lời .
Tại mần răng ngăn sông cấm chợ
Rồi một hum , mệ sợ cha nói nhỏ
Tổ cha mi không biết ngạn xưa tề
Trai thanh chương , gấy đô lương chi đó ...
Rứa là tui thầm đã rõ
Nói với mấy ả tui quen
Mấy o nứ , nguýt mắt ứ thèm
Sổ một tràng trọ trẻ thân quen
Nọ ra chi mà còn cà trắp !
Thấy dận lên , tui hết hồn co quắp
Rút lui vô bí mật với thời gian
Ngày bận làm , túi đến thở than
Cứ thầm nghĩ trách trời răng mà rứa
Mấy o đô lương , trời sinh đẹp nữa
Mang tiếng chi , để mãi đến bựa rày .
Sống xa quê , chắc các o nứ đổi thay
Cũng mong có một ngày gặp gấy đô lương thật may
Duyên tiền định có ngay trước mặt nạ
Bỗng vụt lên cha mệ dặn ngại quá
Không biết răng hắn cứ ám tui nì
Nọ biết chi , cứ quên nứ đi
Mà nọ mần răng quên hắn được ...
Như ăn bạ , hay bùa mê thuốc lú
Ngày ở quê , hẹn nhau vô trong rú
Nhất xa nhau khi mỗi đợt lũ về
Răng mà thương mà nhớ rứa hề ...
Chuyện bựa ni mới kể
Có nghiệm còn gấy đô lương đã qua bao thế hệ
ADN di truyền , hay mặc kệ nên chăng
Chắc nó cũng như những vầng trăng
Lúc tròn , lúc khuyết có răng chi mồ ?
Ngày 20.1.2016
Nghĩa đồng quê tui
Gần xuân bính thân kể chuyện hay
Con gấy nghĩa đồng xưa đấn nay
Rành giỏi việc đồng còn say nhiều việc
Xong mùa cấy rủ nhau đi biền biệt
Khắp chốn thị thành đến tận vùng quê
Lập bang gian lao làm đủ mọi nghề
Không nể quản , nghề chi cũng mần sỏi
Làm lao thương , kể cả nghề thầy bói
Khăn gói lên đường trong bộ áo tà sa
Bất chấp người , hay quỉ , hay ma
Tung hoành dọc ngang mà bươn chải
Vì cuộc sống mưu sinh con người chịu phải
Cơm áo gạo tiền vất lắm mới tồn sinh
Một bựa nứ ngồi trong nhà bỗng giật mình
Ai gõ cửa , miệng bi bô a di đà phật
Thấy gõ hoài cũng thành thật hỏi coi
Xin thí chủ mở lòng rọi soi
Mua hương giúp công đức trùng tu chùa a sa nam ạ !
Nghe tiếng , tên chùa thấy là lạ
Nghe quen quen giống mấy ả sẻ , sen
Tui mở cửa cũng chắp tay a di đà phật !
Thấy thuần y , tà chu tịnh đạo
Hai ả tên, liền tung chưởng thôi miên
Nói một hồi một đạc luyên thuyên
Nhưng rút cục hương 10 nghìn một thẻ
Lòng tùy hy , hỷ thảo tùy tâm
Nếu có hâm ghi tên nộp vài ba trăm càng công với đức !
Cứ thử coi ! Nghe ra cũng bực
Nhưng thôi mà cám cảnh thế nhân gian
Nói rứa chi phong trào , kiến tiền xây dựng mở mang
Lo nhà cửa , con cái ăn học đàng hoàng
Cho nên rứa quê tui , nhìn khá giả giàu sang
Nhà cao cửa rộng , đường làng rất đẹp
Với bức tranh từ đồi cơm nấp
Đường láng bong vô tận bù mui
Vòng quanh xóm 7 , xóm 3 đẹp thui rùi
Từ đại thành về chợ sen vòng vô eo đế
Nơi trường học , trụ sở ủy ban sang nể
Nói chi thì cũng chốn quê của quê tui
Trong cái dở cái hay cũng rất tự hào
Nơi sinh thành và lớn lên ở đó ,
Ở quê tui ngày xưa nghèo khó
Rất chăm ngoan đất văn võ song toàn ,
Những o gái , xinh xắn chăm ngoan
Đều mang bóng theo chúng tôi trên đường ra trận
Và in sâu bao kỷ niệm thủy chung
Là động lựcnđể chúng tôi phấn đấu
50 năm xa quê yêu dấu
Kiếp tồn sinh , yên đặt tại xứ người
Nhưng luôn nhớ về một thời thơ ấu
Nơi đó còn hương lạnh mồ mạ ông , cha
Người nơi đây , luôn hướng tiên linh của cả nhà
Nghĩa địa Cồn Ngô ,nơi linh thiêng nhắn nhủ
Nơi phồn linh nâng đỡ , phù trợ cho cháu con nhà !
Tuy ở xa , nhưng khi nghĩ tới quê ta
Nơi mồ cha , mạ mẹ , cô dì , cậu bác gần xa ...
Mong mỏi lắm , những lần vế qua viếng mạ
Thấy quê mình và tự hào quá
Nghĩa đồng ơi , bản xứ tình người !
Mà sinh ra , nuôi lớn một thời
Dù có răng , bà tui vẫn là con của nghĩa đồng ơi !
tặng các o nghi lộc 28-1-2016
Có một dạo tui ra hà nội
Gặp mấy o nghi lộc nghệ an
Giọng líu lo nghe thấy quen quen
Em đi từ vinh ra ra phố huế
Ghé chợ giời mua mấy thứ về quê
Bắt được sóng , trên một vỉa hè
Tui xin hỏi các o đi mô đó
Một tràng tuôn ra như gió
Anh nói chi nghe nọ rõ mô mồ
Tôi bần thần rứa chộ ở thủ đô
Các o nói bờ tui xứ cửa lò nghi hội
À ra rứa , mà răng cứ vội
Kịp để về trong chuyến xe khách đêm ni
Thật hữu duyên về thăm quê cùng một chuyến đi
Mà hay rứa đến cầu cấm mưa như trầm như trụt
Rồi qua cầu các o xin trụt
Và chào tui , hẹn một bựa mô tề
Một chuyến nữa vô tình tái ngộ.
Thích
Bình luận
11 bình luận
Bình luận
Minh Khang Bui Anh Khánh làm thơ Nghệ hay hậy. !
Thích
Trả lời14 Tháng 1 2016 lúc 14:26Đã chỉnh sửa
Khanh Pham O ni là gấy thanh chương
Hiện đang sinh sống phố phường thủ đô 
Bài thơ làm tặng cho o

Có chi nọ phải , đừng lo đừng buồn
Thích
Trả lời
1
14 Tháng 1 2016 lúc 14:31
Vương Tôn Hoàng Cảm ơn bạn !Bài viết công phu.,chiuj khó, thổ âm xứ Nghê một thời đã được đưa vào nhac(bai kìa nơi mô nơi tê-)chac bạn còn nhớ !Đoc nghe sảng khoái quá !có cái hay là bán chất xứ Nghệ vẫn vượt trội.xu Nghệ đây !
Thích
Trả lời14 Tháng 1 2016 lúc 14:41
Khanh Pham Tiếp ...

Bữa tê về nghĩa đàn vô cờ đỏ 

Nông trường xưa giải thể về làng quê 
Đường vòng vèo nọ biết mô tê mà tìm
Hỏi thăm mãi o con gấy nhà có một gốc lim
Nay đã chuyển ra thị xã
Về đến gấy thái hòa mới là chuyện lạ
Con nhà ai cũng sỏi quá đi thôi
Cũng mắt bôi cấy chi xanh xanh đỏ đỏ
Má hồng hồng như mới sưởi trong bếp ra
Mà rành lạ móng chân tay nhiều màu lạ
Rành giống như phù thủy trong chuyện a ra đin
Đã lại rứa , mắt nguýt nọ thèm nhìn
Miệng meo méo ,nói rành ngoa bay ạ
Nhìn thật ra gấy nghĩa đàn xinh lạ
Từ trong cờ đỏ đến tận thái hòa
Chỉ một nội điêu với ngoa có nơi mô sánh được
Nói thì rứa cũng có phần châm chước
Ả mô ngoan thì như ả tấm ngày xưa
Còn trừ ra thì nọ phải vừa mô nạ
Mới bựa nứ tui về qua một ngày
Ra bờ ao sen , bên thị xạ
Gặp một đoàn o , nhảy bích bích chi hay quá
Đứng ngó hoài mà nọ thấy chán mô nạ
Nhảy chi chi mà có nhạc hay rứa hề
Tui cứ tưởng gấy nhà quê nọ biết nhảy
Đứng ngó hoài tui cũng khoái nhún nhún theo
Cũng lắc lắc nghe tiếng nhạc reo
Cứ vèo vèo , nghĩ răng mà hay như rứa .
Rời nghĩa đàn về quê nghĩa đồng một bựa
Thăm nơi sinh ra mình , và có tình với mấy đứa
Từ ngày còn nhỏ chơi với chắc còn nhớ nữa .
Đường thôn quê tui , nơi mô cũng rải nhựa
Nọ phải cởi tru đi xin lửa như mọi hồi
Cho nên rứa , gấy quê tui cũng thay đổi rồi
Đứa mô cũng sỏi , không thua chi quân nứ nạ
Cũng áo quần , cũng mô xờ đen mới lạ
Cũng bò , cũng bó , cũng tuyn 
Cũng áo dài sắc cỡ tin tin
Đi xe dluyn , poro , mactin đời mới 
Cũng giày , gốc cao nhót nhún nhảy
Đâu còn bà ba , guốc mộc như mọi khi 

Thấy quê rứa mà mát rọt , mát gan quá
Thế vận hồi sinh cũng đến tận quê choa 
Nhưng cấy dọng nghe bựa ni ngoa hơn mọi dạo
Cũng đổi thay uốn lưỡi nói có sao ?
Chứ mần răng , quốc trụt vứt bỏ ao 
Nhưng chưa nhuyện một hồi tào lao
Tròi tiếng sẻ , tiếng sen bay ạ 
Thôi thông củm , nọ có chi là lạ 
Trọ trẹ quê tui vẫn dọng mẹ , dọng cha ...

Như tui đây 50 năm rời quê ở xứ lạ
Vẫn rặt là tiếng ới à , tiếng quê ta ...
Gặp các o cũng đậm đà tiếng nghệ
Rất chân tình , tiếng của mệ của cha 
Bà con , con cái gần nhà
Nghe riết rồi quen , như là ngoại ngữ
Lâu lâu mà vắng ,chỉ cần vài bựa
Tiếng nghệ mô rồi chắc ổng về quê ?
Vắng vài hum , răng mà nhớ ông rứa ...ông hề ?
Thích
Trả lời18 Tháng 1 2016 lúc 16:44Đã chỉnh sửa
Khanh Pham Mọi dạo tui mê 2 ba ả đô lương
Cha mệ tui ngăn , trăm thứ đủ đường ?
Hỏi mần răng mà ra rứa nự

Cũng nhiều bựa , tức buồn cải cự 
Răng , mần răng cấm đủ thứ rứa hề ?
Mi mà lấy gấy đô lương thì từ cha từ mệ !
Suy nghĩ hoài , nhiều khi mặc kệ ...
Càng thấy cha mệ buồn quá trời ơi
Buồn và thương xin cha mệ một lời .
Tại mần răng ngăn sông cấm chợ
Rồi một hum , mệ sợ cha nói nhỏ
Tổ cha mi không biết ngạn xưa tề
Trai thanh chương , gấy đô lương chi đó ...
Rứa là tui thầm đã rõ
Nói với mấy ả tui quen
Mấy o nứ , nguýt mắt ứ thèm
Sổ một tràng trọ trẻ thân quen
Nọ ra chi mà còn cà trắp !
Thấy dận lên , tui hết hồn co quắp 
Rút lui vô bí mật với thời gian
Ngày bận làm , túi đến thở than
Cứ thầm nghĩ trách trời răng mà rứa
Mấy o đô lương , trời sinh đẹp nữa
Mang tiếng chi , để mãi đến bựa rày .

Sống xa quê , chắc các o nứ đổi thay
Cũng mong có một ngày gặp gấy đô lương thật may
Duyên tiền định có ngay trước mặt nạ
Bỗng vụt lên cha mệ dặn ngại quá
Không biết răng hắn cứ ám tui nì
Nọ biết chi , cứ quên nứ đi
Mà nọ mà răng quên hắn được ...
Như ăn bạ , hay bùa mê thuốc lú
Ngày ở quê , hẹn nhau vô trong rú
Nhất xa nhau khi mỗi đợt lũ về
Răng mà thương mà nhớ rứa hề ...

Chuyện bựa ni mới kể
Có nghiệm còn gấy đô lương đã qua bao thế hệ
ADN di truyền , hay mặc kệ nên chăng 
Chắc nó cũng như những vầng trăng
Lúc tròn , lúc khuyết có răng chi mồ ?
Thích
Trả lời19 Tháng 1 2016 lúc 9:19
Khanh Pham Gần xuân bính thân kể chuyện hay
Con gấy nghĩa đồng xưa đấn nay
Rành giỏi việc đồng còn say nhiều việc

Xong mùa cấy rủ nhau đi biền biệt
Khắp chốn thị thành đến tận vùng quê
Lập bang gian lao làm đủ mọi nghề
Không nể quản , nghề chi cũng mần sỏi
Làm lao thương , kể cả nghề thầy bói
Khăn gói lên đường trong bộ áo tà sa
Bất chấp người , hay quỉ , hay ma
Tung hoành dọc ngang mà bươn chải 
Vì cuộc sống mưu sinh con người chịu phải
Cơm áo gạo tiền vất lắm mới tồn sinh

Một bựa nứ ngồi trong nhà bỗng giật mình
Ai gõ cửa , miệng bi bô a di đà phật
Thấy gõ hoài cũng thành thật hỏi coi
Xin thí chủ mở lòng rọi soi
Mua hương giúp công đức trùng tu chùa a sa nam ạ !
Nghe tiếng , tên chùa thấy là lạ
Nghe quen quen giống mấy ả sẻ , sen 
Tui mở cửa cũng chắp tay a di đà phật !
Thấy thuần y , tà chu tịnh đạo
Hai ả tên, liền tung chưởng thôi miên
Nói một hồi một đạc luyên thuyên 
Nhưng rút cục hương 10 nghìn một thẻ
Lòng tùy hy , hỷ thảo tùy tâm 
Nếu có hâm ghi tên nộp vài ba trăm càng công với đức !
Cứ thử coi ! Nghe ra cũng bực
Nhưng thôi mà cám cảnh thế nhân gian

Nói rứa chi phong trào , kiến tiền xây dựng mở mang
Lo nhà cửa , con cái ăn học đàng hoàng
Cho nên rứa quê tui , nhìn khá giả giàu sang
Nhà cao cửa rộng , đường làng rất đẹp
Với bức tranh từ đồi cơm nấp
Đường láng bong vô tận bù mui
Vòng quanh xóm 7 , xóm 3 đẹp thui rùi
Từ đại thành về chợ sen vòng vô eo đế
Nơi trường học , trụ sở ủy ban sang nể
Nói chi thì cũng chốn quê của quê tui
Trong cái dở cái hay cũng rất tự hào
Nơi sinh thành và lớn lên ở đó ,
Ở quê tui ngày xưa nghèo khó
Rất chăm ngoan đất văn võ song toàn ,
Những o gái , xinh xắn chăm ngoan
Đều mang bóng theo chúng tôi trên đường ra trận 
Và in sâu bao kỷ niệm thủy chung
Là động lựcnđể chúng tôi phấn đấu

50 năm xa quê yêu dấu
Kiếp tồn sinh , yên đặt tại xứ người
Nhưng luôn nhớ về một thời thơ ấu
Nơi đó còn hương lạnh mồ mạ ông , cha
Người nơi đây , luôn hướng tiên linh của cả nhà
Nghĩa địa Cồn Ngô ,nơi linh thiêng nhắn nhủ
Nơi phồn linh nâng đỡ , phù trợ cho cháu con nhà !

Tuy ở xa , nhưng khi nghĩ tới quê ta
Nơi mồ cha , mạ mẹ , cô dì , cậu bác gần xa ...
Mong mỏi lắm , những lần vế qua viếng mạ
Thấy quê mình và tự hào quá 
Nghĩa đồng ơi , bản xứ tình người !
Mà sinh ra , nuôi lớn một thời 
Dù có răng , bà tui vẫn là con của nghĩa đồng ơi !
Thích
Trả lời20 Tháng 1 2016 lúc 8:20Đã chỉnh sửa
Hoa Mẫu Đơn Ai đó sao am hiểu ... quê tôi vậy ??
Cô gái Thanh chương năm xưa đây, bị lạc ra H.nôi gần 50 n năm rồi. Khi đọc bài thơ này của tác giả như sưởi ấm lại lòng mình - Xin cảm ơn!!
Bỏ thích
Trả lời
1
28 Tháng 1 2016 lúc 9:21
Hoa Mẫu Đơn Đọc mãi thơ hết mới nhận ra là anh K.Pham là đồng hương xứ Nghệ- Nhưng lạ thật sao anh lại "Vạch áo cho người xem lưng" như vậy.? Lại còn " Vơ đũa cả nắm" nữa chứ. 
Có nghĩa là CON GấY xấu vì hay học đòi... CON TRAI xứ nghệ mới tuyệt phải ko??
Thích
Trả lời28 Tháng 1 2016 lúc 10:40
Khanh Pham Có một dạo tui ra hà nội
Gặp mấy o nghi lộc nghệ an
Giọng líu lo nghe thấy quen quen

Em đi từ vinh ra ra phố huế
Ghé chợ giời mua mấy thứ về quê
Bắt được sóng , trên một vỉa hè
Tui xin hỏi các o đi mô đó
Một tràng tuôn ra như gió
Anh nói chi nghe nọ rõ mô mồ
Tôi bần thần rứa chộ ở thủ đô
Các o nói bờ tui xứ cửa lò nghi hội
À ra rứa , mà răng cứ vội
Kịp để về trong chuyến xe khách đêm ni
Thật hữu duyên về thăm quê cùng một chuyến đi
Mà hay rứa đến cầu cấm mưa như trầm như trụt
Rồi qua cầu các o xin trụt
Và chào tui , hẹn một bựa mô tề
Một chuyến nữa vô tình tái ngộ.
Thích
Trả lời
1
28 Tháng 1 2016 lúc 12:04
Hoa Mẫu Đơn Cầu Cấm năm 1967 đơn vị em bị hi sinh 13 người ở đó. Em là người Thượng đế cho sót chết để làm nhân chứng đấy anh K. Pham ạ!
Bỏ thích
Trả lời
1
28 Tháng 1 2016 lúc 14:48
Dan FanViet Dí dỏm , vui tươi , yêu quê tha thiết
Thích
Trả lời30 Tháng 1 2016 lúc 9:12